Từ Cờ Vương đến Cờ Vây: Cuộc Đối Đầu Trung-Mỹ
Trò chơi trí tuệ và chiến lược mà người Trung Quốc gọi là “weiqi”, người Hàn Quốc gọi là “Baduk” và người Nhật gọi là “Go”, có lịch sử hàng ngàn năm và cũng là công cụ phản ánh các mã văn hóa của phương Đông. Việc đào tạo cho trò chơi này, chơi trên bàn cờ 19x19, được thực hiện trong các trường học nhằm phát triển trí tuệ và nhân cách. Cờ Vây là một trò chơi đơn giản nhưng phức tạp, dễ học nhưng khó chơi. Các quân cờ không di chuyển sau khi được đặt, nhưng bạn sẽ thua khi bị đối thủ bao vây. Đặc điểm của nó là dựa trên sự kiên nhẫn, cân bằng và lập kế hoạch dài hạn.
Cờ Vương, mặt khác, là một trò chơi chiến lược đã được đưa vào lĩnh vực văn hóa của thế giới phương Tây từ thời Trung Cổ và đã được hiện đại hóa với các mã văn hóa của khu vực đó, mặc dù nó có nguồn gốc từ Ấn Độ và Iran. Mục tiêu là chiếu bí vua, người chơi có giá trị nhất của bên đối thủ, bằng các quân cờ có khả năng di chuyển khác nhau trên bàn cờ 8x8. Bạn phải vừa tấn công vừa phòng thủ. Vì lĩnh vực chính sách đối ngoại ngày nay được coi là một bàn cờ phản ánh quan điểm của hệ thống phương Tây về thế giới, thế giới cũng phải chịu một sự đọc song song. Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu ai đó đưa trò chơi từ bàn cờ Vương sang bàn cờ Vây?
