Bốn tổng thống. Một con đường duy nhất.
Khi ta gỡ bỏ những chân dung, những bài phát biểu, những lời hứa và những “thời khắc lịch sử”, chỉ còn lại một đồ thị.
Và nó khiến chúng ta đau đớn, các bạn ơi...
Nợ công Pháp:
• Nó tăng lên dưới thời Chirac
• Nó tăng tốc dưới thời Sarkozy
• Nó tiếp tục dưới thời Hollande
• Nó bùng nổ dưới thời Macron
Không quan trọng màu sắc chính trị.
Không quan trọng những cuộc khủng hoảng được viện dẫn.
Không quan trọng những biện minh sau đó.
Mỗi nhiệm kỳ, kịch bản đều giống nhau :
👉 nhiều chi tiêu hơn
👉 nhiều nợ hơn
👉 và luôn có lời hứa rằng “lần này, đó là điều đặc biệt”.
2008 : khủng hoảng tài chính.
2020 : “dù có phải trả giá thế nào”.
2021–2025 : khủng hoảng y tế, năng lượng, địa chính trị…
2026 : 310 tỷ euro cần tái cấp vốn.
Đồ thị này nói lên điều mà tôi đã thấy suốt sự nghiệp ngân hàng của mình :
Chúng ta quản lý một Nhà nước như chúng ta quản lý một khách hàng đang nợ nần chồng chất… miễn là các thị trường chấp nhận cho vay.
Ngày mà niềm tin bị rạn nứt, mọi thứ sẽ thay đổi.
Lãi suất tăng.
Các biên độ hành động biến mất.
Và không bao giờ “những ngôi sao” phải trả hóa đơn, mà là người đóng thuế, những người tiết kiệm và các thế hệ sau.
Câu hỏi thực sự không phải là :
❌ “Ai đã làm tệ hơn người trước?”
Câu hỏi thực sự là :
👉 bao lâu nữa mô hình này có thể tiếp tục tồn tại ?
#DettePublique #FinancesPubliques #MacroEconomie