Cuộc Chiến Không Chỉ Về Ukraine — Nó Về Việc Viết Lại Năm 1991
Bên trong giới tinh hoa an ninh của Nga, chủ yếu được hình thành bởi các mạng lưới cựu KGB, tồn tại một niềm tin lâu dài: Liên Xô không thất bại về kinh tế; nó thất bại vì đó là một liên minh các nước cộng hòa thay vì một nhà nước trung ương duy nhất.
Từ góc độ này, Ukraine không phải là vấn đề duy nhất. Thách thức nằm ở sự tồn tại của các quốc gia độc lập đã xuất hiện sau năm 1991. Sau khi Liên Xô sụp đổ, 15 quốc gia đã trở thành các quốc gia có chủ quyền, bao gồm:
Ukraine, Belarus, Moldova, Georgia, Armenia, Azerbaijan
Lithuania, Latvia, Estonia
Kazakhstan, Uzbekistan, Turkmenistan, Kyrgyzstan, Tajikistan
Trong tư duy của tư tưởng đế quốc Nga, những quốc gia này thường được coi không phải là các quốc gia độc lập mà là những dị thường lịch sử — những sai lầm cần được chỉnh sửa.
Tại sao các cuộc đàm phán hòa bình gặp khó khăn:
Hòa bình thật sự đòi hỏi sự công nhận biên giới và chủ quyền
Chủ nghĩa xét lại lãnh thổ phải được từ bỏ
Những nguyên tắc này trực tiếp mâu thuẫn với nền tảng tư tưởng của hệ thống Nga ngày nay
Điều có thể: ngừng bắn, tạm dừng chiến thuật, thỏa thuận tạm thời
Điều không thể: một hòa bình chiến lược lâu dài chấp nhận hoàn toàn trật tự hậu 1991
Kết luận:
Cuộc xung đột này không phải về cảm xúc hay an ninh ngắn hạn. Đây là một nỗ lực lâu dài để viết lại các kết quả của năm 1991. Miễn là thế giới quan này thống trị, câu hỏi then chốt không phải là liệu Putin có muốn hòa bình hay không — mà là liệu chính hệ thống này có thể từ bỏ những tham vọng đế quốc hay không.
#Địa Chính Trị #Nga #Ukraine #Hậu Xô Viết #Đế Quốc
#GlobalSecurity