
@Vanarchain #vanar $VANRY
Nếu nhìn lại lịch sử Web3 game, mình nghĩ rào cản lớn nhất chưa bao giờ nằm ở đồ họa, gameplay hay thậm chí là tokenomics.
Những thứ đó có thể cải thiện theo thời gian. Thứ thực sự kìm hãm Web3 game đến giờ vẫn là ma sát hạ tầng: người chơi bị buộc phải “biết mình đang dùng blockchain” ngay từ phút đầu tiên.
Ví, gas fee, bridge, latency, transaction fail… tất cả những thứ đó phá vỡ hoàn toàn trải nghiệm mà game – vốn là một sản phẩm giải trí – cần có.
VanarChain xuất hiện khá thẳng thắn ở đúng điểm nghẽn này.
Thay vì cố chứng minh rằng “game on-chain là tương lai”, họ bắt đầu từ một câu hỏi thực dụng hơn nhiều: làm sao để người chơi có thể chơi game mà gần như không nhận ra mình đang tương tác với blockchain.
Đây không phải là câu chuyện mới, nhưng là câu chuyện mà rất ít chain thực sự thiết kế kiến trúc xoay quanh nó.
Một vấn đề mình thấy lặp đi lặp lại ở Web3 game là độ trễ và sự thiếu ổn định của giao dịch.
Trong DeFi, chờ vài chục giây hay một block confirmation có thể chấp nhận được. Trong game, điều đó gần như không thể. Gameplay đòi hỏi phản hồi tức thì, trạng thái thay đổi liên tục và cảm giác liền mạch.
Phần lớn các chain phổ biến hiện nay không được thiết kế cho workload kiểu đó. VanarChain chọn cách tối ưu cho real-time interaction, nơi transaction không phải là một sự kiện hiếm hoi, mà là dòng chảy liên tục trong quá trình chơi.
Điều này kéo theo một quyết định kiến trúc quan trọng: VanarChain không cố đưa mọi thứ on-chain một cách giáo điều.
Họ phân tách rất rõ đâu là logic cần bảo mật và sở hữu, đâu là logic cần tốc độ. Các hành động trong game có thể được xử lý với độ trễ cực thấp, trong khi những trạng thái có giá trị – tài sản, quyền sở hữu, progression quan trọng – mới được anchor lên chain.
Cách làm này nghe có vẻ “không thuần Web3”, nhưng lại rất sát với cách game thực sự vận hành.
Một rào cản khác của Web3 game là chi phí nhận thức của người chơi mới.
Mỗi bước onboarding thêm một khái niệm blockchain là mỗi bước người chơi có thể bỏ cuộc. VanarChain cố gắng triệt tiêu chi phí này bằng cách đẩy phần phức tạp xuống hạ tầng.
Ví có thể được abstract, phí giao dịch có thể được tài trợ hoặc gộp lại, và người chơi không cần phải hiểu token để bắt đầu chơi. Ở góc nhìn của mình, đây không phải là “hy sinh decentralization”, mà là chấp nhận rằng game không phải nơi để giáo dục blockchain.
Một điểm mình thấy đáng chú ý là VanarChain không đặt nặng câu chuyện “play-to-earn” theo nghĩa truyền thống.
Một trong những sai lầm lớn của Web3 game thế hệ đầu là biến game thành công cụ kiếm tiền, khiến gameplay trở thành phương tiện chứ không phải mục tiêu. Điều này tạo ra vòng lặp xấu: người chơi đến vì lợi nhuận, rời đi khi lợi nhuận giảm.
VanarChain dường như đặt trọng tâm vào play-and-own, nơi blockchain hỗ trợ quyền sở hữu và tính bền vững của nền kinh tế trong game, chứ không phải là động cơ chính để chơi.
Từ góc độ developer, rào cản lớn khác là độ phức tạp khi build game trên blockchain.
Rất nhiều studio game không thiếu ý tưởng hay kỹ năng, nhưng họ không muốn tái cấu trúc toàn bộ pipeline chỉ để phù hợp với một chain. VanarChain cố gắng làm cho blockchain trở thành một lớp hạ tầng quen thuộc hơn, thay vì một môi trường hoàn toàn khác biệt.
Nếu dev có thể build game gần giống Web2, rồi “gắn” ownership và persistence bằng blockchain, thì khả năng adoption sẽ cao hơn rất nhiều.
Mình cũng để ý tới cách VanarChain nhìn nhận vấn đề mở rộng hệ sinh thái.
Thay vì cố kéo thật nhiều game nhỏ để tạo cảm giác đông đúc, họ tập trung vào việc hỗ trợ những sản phẩm có tiềm năng live lâu dài. Web3 game không thiếu prototype, nhưng thiếu game có vòng đời dài và cộng đồng ổn định.
Điều này quay lại bài toán hạ tầng: nếu chain không đủ ổn định, không đủ rẻ và không đủ linh hoạt, thì game dù hay đến đâu cũng khó tồn tại lâu.
Tất nhiên, cách tiếp cận này không phải không có trade-off.
Việc tối ưu cho UX và real-time interaction thường đi kèm với mức độ tập trung cao hơn ở một số lớp. VanarChain chấp nhận điều đó, nhưng cố gắng giới hạn phạm vi rủi ro bằng cách giữ những tài sản và trạng thái quan trọng trong môi trường có thể kiểm chứng được.
Câu hỏi không phải là “có tập trung hay không”, mà là tập trung ở đâu và với hệ quả gì. Với game, đây là một câu hỏi thực tế hơn rất nhiều so với những tranh luận lý tưởng.
Nếu nhìn tổng thể, mình không nghĩ VanarChain đang cố “giải cứu Web3 game” bằng một công nghệ thần kỳ.
Họ đang làm một việc khó hơn: điều chỉnh blockchain để phù hợp với game, thay vì ép game phù hợp với blockchain. Rào cản lớn nhất của Web3 game không phải là thiếu người chơi thích crypto, mà là thiếu hạ tầng cho phép game trở lại đúng bản chất của nó: vui, mượt và không gây phiền.
VanarChain có thể không tạo ra một làn sóng narrative lớn trong ngắn hạn.
Nhưng nếu Web3 game thực sự muốn vượt qua giai đoạn thử nghiệm và trở thành một ngành nghiêm túc, thì những nỗ lực tập trung vào việc giảm ma sát hạ tầng như thế này mới là thứ quyết định.
Không phải bằng lời hứa, mà bằng việc người chơi có thể chơi một game Web3 mà không cần biết – và không cần quan tâm – rằng nó đang chạy trên Web3.

