Trước đây, tôi từng cho rằng AI sẽ thay đổi tài chính bằng cách đưa ra các quyết định tốt hơn. Dạo gần đây, tôi lại bắt đầu tự hỏi liệu vấn đề “khó” đó có thực sự không phải là trí tuệ. Mà là “quyền được làm”. Một chiến lược AI có thể nhận ra cơ hội chỉ trong vài giây, nhưng ai là người quyết định rằng nó nên hành động? Ai xác minh quyết định đó? Và nếu thất bại thì ai là người gánh chịu hậu quả? Càng tìm hiểu Newton Protocol, tôi càng cảm thấy đó là một nỗ lực nhằm trả lời những câu hỏi ấy trước khi việc tự động hóa trở nên bình thường. Điều nổi bật với tôi không phải là khả năng thực thi nhanh hơn. Mà là ý tưởng rằng các hệ thống tự chủ có thể cần cơ chế quản trị nhiều như chính chúng cần năng lực tính toán. Ý nghĩ đó cứ trỗi dậy khi tôi nghiên cứu các dự án như OpenGradient, nơi việc chứng minh hành vi của AI quan trọng gần như bằng chính kết quả đạt được, hoặc hạ tầng hướng đến quyền riêng tư như Project Genius, nơi quyền kiểm soát các hành động trở thành một phần của thiết kế hệ thống. Ở quy mô lớn, AI không còn là một bài toán phần mềm nữa mà chuyển thành bài toán phối hợp. Có lẽ chúng ta sẽ dành ít thời gian hơn để hỏi liệu máy móc có thể “nghĩ” hay không, và nhiều thời gian hơn để hỏi rằng chúng được phép đại diện cho ai. Tôi không chắc chúng ta đã thật sự đánh giá đúng sự khác biệt đó một cách đầy đủ.
@NewtonProtocol #newt $NEWT
@NewtonProtocol #newt $NEWT