Sign Protocol chuẩn hóa dữ liệu xác thực bằng schema registry, tức là một kho định nghĩa chung để các hệ thống khác nhau đọc cùng một ngôn ngữ. Về mặt kỹ thuật, đây là thứ làm cho attestation có thể reusable thay vì mỗi dự án tự định nghĩa lại từ đầu.
Nhưng mình bắt đầu tự hỏi một điều schema registry chưa trả lời rõ.
Khi một quốc gia thay đổi yêu cầu pháp lý về KYC, schema cũ vẫn tồn tại trên chain. Attestation được tạo ra theo schema cũ đó vẫn technically valid. Nhưng về mặt pháp lý, nó đã lỗi thời. Ai quyết định schema nào còn hiệu lực và schema nào không? Và nếu câu trả lời là "mỗi verifier tự quyết định", thì tính chuẩn hóa mà Sign đang hứa hẹn thực ra chỉ tồn tại ở tầng kỹ thuật, không phải tầng vận hành thực tế.
Schema registry giải được bài toán đọc chung, nhưng ai giữ quyền viết lại khi thế giới thay đổi?