Ta hay nói về doanh nghiệp như một khối. Nhưng trong câu chuyện AI và blockchain, cách nhìn đó lại làm mờ đúng chỗ đang đổi. Để nhìn rõ hơn, mình muốn tách nó ra thành hai lớp.
Một lớp lo điều phối công việc qua giao dịch: tìm đối tác, so điều khoản, giao việc, theo dõi, sửa lỗi, đổi bên làm khi cần. Lớp còn lại lo phần tổ chức của giao dịch: ai đứng tên, ai giữ tài sản, ai có quyền hành động trong phạm vi nào, và khi có sự cố thì trách nhiệm dừng ở đâu. Mình không nói Coase đã tách nó ra đúng theo cách này. Mình chỉ đang tách như vậy để nhìn rõ hơn AI và blockchain đang chạm vào đâu.
Bài trước của mình chủ yếu nhìn vào lớp đầu. Coase giải thích sự tồn tại của doanh nghiệp từ chi phí dùng cơ chế giá. Dùng thị trường không hề miễn phí. Phải tìm giá, đàm phán, lập hợp đồng, rồi xử lý khi giao dịch đi lệch. Chương “The Coasean Singularity?” của NBER kéo đúng ý này sang bối cảnh AI agents: agents có thể làm giảm một phần chi phí tìm kiếm, giao tiếp và giao dịch trong thị trường số. Nhưng cùng lúc, chương đó cũng giữ lại một rào chắn quan trọng: agents có thể tạo thêm ma sát, làm giá kém rõ hơn, và tác động ròng vẫn còn là câu hỏi thực nghiệm. Đi từ “AI giỏi hơn” sang “doanh nghiệp sẽ tự tan vào thị trường” là đi nhanh hơn dữ kiện cho phép.
Phần còn thiếu nằm ở lớp sau. Giảm chi phí điều phối không tự động tạo ra một tác thể mới có thể giữ tài sản, hành động trong một phạm vi quyền rõ ràng, và để lại một lịch sử giao dịch đủ để bên khác dựa vào. Nói gọn hơn, AI có thể làm mỏng lớp điều phối của doanh nghiệp. Nhưng tự nó chưa đủ để thay lớp tổ chức của doanh nghiệp.
Từ đây blockchain mới bắt đầu có ý nghĩa, và cũng chỉ theo một nghĩa hẹp hơn nhiều so với narrative quen thuộc. Giá trị chính của nó ở đây không nằm ở chuyện “thông minh hơn”. Nó nằm ở chỗ một tài khoản hợp đồng thông minh có thể giữ tài sản số và hành động theo logic đã được mã hóa. Tài liệu chính thức của Ethereum mô tả hợp đồng thông minh là một loại tài khoản có số dư, có thể là đích của giao dịch và tự thực thi quy tắc bằng mã. Tài liệu về account abstraction còn nói rõ hơn rằng có thể dùng hợp đồng thông minh để giữ tài sản và ủy quyền giao dịch theo logic riêng của tài khoản đó.
Nhìn từ góc này, blockchain không biến phần mềm thành doanh nghiệp đầy đủ. Nhưng nó có thể cho phần mềm vài mảnh của một lớp tổ chức tối thiểu trong miền số. “Tối thiểu” ở đây nên hiểu rất hẹp: giữ tài sản số, thi hành quy tắc, ủy quyền hành động, và lưu lại lịch sử giao dịch trên một hạ tầng dùng chung. Nó không tự giải quyết tư cách pháp lý rộng, tranh chấp ngoài chuỗi, hay trách nhiệm gắn với tài sản vật lý. Vì thế, đoạn nối từ năng lực kỹ thuật sang “mảnh của tổ chức” chỉ đứng khi mình giữ nó trong đúng phạm vi đó.
Nói vậy cũng giúp tách AI và blockchain ra khỏi nhau mà không làm quá tay. AI chủ yếu làm rẻ hơn một số khâu điều phối: tìm, so, phản hồi và giao dịch trong những điều kiện đủ mô-đun và đủ đo được. Blockchain chỉ đáng nói khi nó bổ thêm một phần hạ tầng cho lớp tổ chức: tài sản, quyền, cam kết và kiểm chứng. Hai thứ này không làm cùng một việc, dù chúng có thể gặp nhau trong cùng một quy trình.
Nhìn theo khung đó, EIP-8004 đáng chú ý không phải vì nó chứng minh agent sẽ thành doanh nghiệp. Nó đáng chú ý vì nó cho thấy hạ tầng đang thử giải một bài toán rất cụ thể: làm sao để agent có danh tính, uy tín và xác thực khi tương tác qua ranh giới tổ chức mà không cần niềm tin có sẵn. Bản đề xuất này tự mô tả mục tiêu là giúp các bên “discover, choose, and interact with agents across organizational boundaries without pre-existing trust”. Nó vẫn mới là proposal, chưa phải chuẩn đã đóng. Nhưng ngay cách đặt bài toán của nó cũng cho thấy chỗ còn thiếu không chỉ là năng lực hành động. Chỗ còn thiếu là một cách để bên khác biết agent là ai, đánh giá nó bằng gì, và kiểm chứng nó tới mức nào.
Từ đây, luận điểm “software as firm” nhìn rõ hơn nhưng cũng hẹp hơn. Nó hợp hơn ở những hoạt động số, mô-đun và kiểm chứng được. Nó yếu đi khi giao dịch đòi hỏi tài sản chuyên biệt cao, nhiều ngoại lệ, hoặc trách nhiệm khó viết gọn thành quy tắc kiểm chứng được. Đây là chỗ Williamson vẫn còn hữu ích. Nếu phần giá trị nằm nhiều ở governance, ở hợp đồng không hoàn chỉnh, và ở những quyết định phải xử lý theo ngữ cảnh, thì giữ hoạt động đó trong doanh nghiệp vẫn có lý hơn.
Vì thế, thứ đang lộ ra lúc này có lẽ không phải là doanh nghiệp sắp biến mất. Cũng chưa phải blockchain sắp thay công ty. Chỗ đáng giữ lại hơn là một cách nhìn khác: doanh nghiệp không hẳn là một khối thống nhất. Nó giống một bó chức năng hơn. Có chức năng AI đang bào mòn ở tầng điều phối. Có chức năng blockchain đang thử tái tạo trong miền số ở tầng tổ chức. Và cũng có những chức năng vẫn chưa có hạ tầng nào thay được.
Nhìn theo cách đó, câu hỏi đáng hỏi không còn là AI có thay người không, hay blockchain có thay công ty không. Câu hỏi đáng nhìn hơn là: trong số những chức năng đang bị gộp vào chữ doanh nghiệp, chức năng nào đang rẻ đi ở tầng điều phối, chức năng nào đang có cơ hội được mã hóa ở tầng tổ chức, và chức năng nào vẫn cần governance theo nghĩa cũ. Khi chưa tách được các lớp đó ra, ta rất dễ nói quá cả về AI lẫn blockchain.
#0xdungbui