
@Walrus 🦭/acc #walrus $WAL
Khi mình đặt câu hỏi “ai sẽ là khách hàng thực sự của Walrus trong 3 năm tới?”, mình nghĩ đây không phải là câu hỏi về user theo nghĩa truyền thống của crypto, mà là câu hỏi về ai thực sự cần thứ mà Walrus cung cấp khi Web3 bước qua giai đoạn thử nghiệm.
Bởi vì nếu nhìn lại lịch sử crypto, rất nhiều dự án có user ở giai đoạn đầu, nhưng rất ít dự án có khách hàng thật ở giai đoạn sau.
Và Walrus, theo mình, đang hướng đến vế thứ hai nhiều hơn vế thứ nhất.
Nếu hiểu Walrus là một lớp lưu trữ dữ liệu phi tập trung tối ưu cho hiệu suất, khả năng mở rộng và tính sẵn sàng cao, thì khách hàng tương lai của Walrus gần như chắc chắn không phải là retail user đơn lẻ.
Một cá nhân bình thường không thực sự quan tâm dữ liệu của mình được lưu ở đâu, miễn là nó hoạt động.
Người sẵn sàng trả tiền, trả chi phí cơ hội và chấp nhận độ phức tạp của Walrus là những thực thể có rủi ro hệ thống nếu dữ liệu không hoạt động đúng cách.
Nhóm khách hàng đầu tiên mình nghĩ đến là các protocol Web3 ở giai đoạn trưởng thành, đặc biệt là những protocol đã có product–market fit.
Khi một protocol còn nhỏ, họ có thể chấp nhận giải pháp tạm thời, centralized hoặc semi-centralized.
Nhưng khi protocol lớn lên, dữ liệu trở thành xương sống: metadata, state snapshots, lịch sử giao dịch, dữ liệu phục vụ indexer, dữ liệu phục vụ AI agent, hoặc dữ liệu cần tính sẵn sàng cao cho app-layer.
Ở giai đoạn đó, việc phụ thuộc vào một hệ thống lưu trữ mong manh hoặc quá tập trung trở thành rủi ro chiến lược.
Walrus phù hợp chính xác với nỗi lo này.
Trong 3 năm tới, mình tin rằng các đội xây dựng infra và middleware sẽ là nhóm khách hàng rất quan trọng của Walrus.
Họ không bán sản phẩm trực tiếp cho end-user, nhưng họ cần một lớp lưu trữ có thể scale cùng họ, không tạo single point of failure, và không buộc họ phải thiết kế lại kiến trúc khi số lượng request tăng lên.
Với nhóm này, Walrus không phải là “giải pháp rẻ nhất”, mà là giải pháp ít khiến họ phải nghĩ lại nhất trong 2–3 năm tới.
Một nhóm khách hàng khác rất dễ bị bỏ qua là các dự án game Web3 và social Web3 nghiêm túc.
Không phải game hype ngắn hạn, mà là game hoặc social app có lượng nội dung lớn, dữ liệu động liên tục và yêu cầu trải nghiệm ổn định.
Những dự án này sớm hay muộn sẽ va vào giới hạn của các giải pháp lưu trữ hiện tại: chi phí tăng nhanh, độ trễ không ổn định, hoặc rủi ro downtime.
Với họ, Walrus không phải là narrative decentralization, mà là bài toán vận hành thuần túy.
Ai đã từng scale một sản phẩm có user thật sẽ hiểu điều này rất rõ.
Mình cũng cho rằng các dự án AI x Web3 sẽ là khách hàng tự nhiên của Walrus trong vài năm tới.
AI không chỉ cần compute, mà cần dữ liệu: dữ liệu training, dữ liệu inference, dữ liệu trạng thái, dữ liệu đầu vào/đầu ra liên tục.
Khi AI agent bắt đầu tương tác on-chain nhiều hơn, nhu cầu về một lớp lưu trữ phi tập trung nhưng có hiệu suất đủ cao sẽ tăng mạnh.
Những đội này không cần Walrus vì “phi tập trung cho đẹp”, mà vì họ không thể vận hành nếu dữ liệu không sẵn sàng và không thể kiểm chứng.
Một nhóm khách hàng rất quan trọng khác là các tổ chức Web3 lớn và DAO có trách nhiệm dài hạn.
Khi DAO quản lý treasury, dữ liệu governance, proposal, lịch sử biểu quyết và các artifact liên quan trở thành tài sản quan trọng.
Việc mất dữ liệu hoặc phụ thuộc vào bên thứ ba tập trung không còn là chuyện kỹ thuật, mà là chuyện niềm tin.
Walrus, nếu chứng minh được độ ổn định và khả năng tồn tại dài hạn, sẽ hấp dẫn với nhóm khách hàng này theo cách rất thầm lặng.
Điều thú vị là trong 3 năm tới, khách hàng của Walrus rất có thể không gọi mình là “khách hàng của Walrus”.
Họ chỉ coi Walrus là một phần hạ tầng mặc định, giống như cách người ta dùng cloud hay database mà không nghĩ nhiều.
Với những lớp hạ tầng tốt, việc không được nhắc tên thường xuyên lại là dấu hiệu tích cực.
Walrus không cần được yêu thích, họ cần được tin dùng và quên đi.
Ngược lại, mình không nghĩ khách hàng chính của Walrus trong 3 năm tới sẽ là những dự án nhỏ, chạy theo trend, hoặc những team chỉ cần giải pháp nhanh để demo.
Với nhóm này, Walrus có thể bị xem là “overkill”.
Nhưng điều đó không phải vấn đề.
Rất nhiều hạ tầng tốt chỉ thực sự phát huy giá trị khi hệ sinh thái trưởng thành hơn mặt bằng chung.
Một điểm rất quan trọng là khách hàng thật của Walrus sẽ là những người đánh giá chi phí theo rủi ro dài hạn, không theo giá ngắn hạn.
Họ sẵn sàng trả chi phí cao hơn nếu điều đó giảm xác suất downtime, mất dữ liệu hoặc phải migrate trong tương lai.
Đây là tư duy của những người đã từng trả giá vì chọn giải pháp rẻ hoặc nhanh ở giai đoạn đầu.
Ở góc nhìn cá nhân, mình thấy Walrus đang xây cho một tương lai nơi Web3 bớt “thử nghiệm” hơn và bớt “lãng mạn” hơn.
Khi đó, khách hàng không còn hỏi “cái này có decentralized không?”, mà hỏi “cái này có làm hệ thống của tôi gãy không?”.
Walrus, nếu đi đúng hướng, sẽ là câu trả lời cho câu hỏi thứ hai, chứ không phải câu hỏi đầu tiên.
Tất nhiên, để thực sự có khách hàng thật, Walrus cần chứng minh rất nhiều thứ: uptime, chi phí dự đoán được, khả năng mở rộng, và quan trọng nhất là không biến mất.
Hạ tầng chỉ có giá trị khi nó tồn tại lâu hơn người dùng của nó.
Trong 3 năm tới, khách hàng của Walrus sẽ quan sát điều này rất kỹ, kể cả khi họ không nói ra.
Kết lại, theo mình, khách hàng thực sự của Walrus trong 3 năm tới không phải là số đông retail, không phải là những người tìm kiếm narrative mới, mà là những đội và tổ chức đang xây thứ gì đó buộc phải tồn tại lâu dài.
Họ cần dữ liệu không chỉ để chạy hôm nay, mà để không phải làm lại toàn bộ hệ thống vào ngày mai.
Nếu Walrus phục vụ tốt nhóm này, họ không cần trở thành cái tên ồn ào.
Chỉ cần trở thành cái tên mà khi thiếu đi, người ta mới nhận ra nó quan trọng đến mức nào.

