Tôi là retail.
Không phải quỹ. Không phải cá mập. Không phải người có thông tin trước.
Chỉ là một người bình thường, mở chart mỗi ngày, nhìn giá chạy và tự hỏi: “Mình có đang bỏ lỡ điều gì không?”
Tôi bước vào thị trường với suy nghĩ rất đơn giản: cố gắng kiếm thêm tiền.
Nhưng càng ở lâu, tôi càng nhận ra một sự thật nghe hơi cay:
Thị trường này không được tạo ra để tôi thắng.
Nó được tạo ra để tôi sai.
Tôi luôn mua đúng lúc đắt nhất
Tôi nhớ có những lần giá breakout.
Nến xanh dài, volume to, timeline bắt đầu hô “to the moon”.
Tôi nhìn và cảm giác như cả thế giới đang nói với mình:
“Nếu mày không vào bây giờ, mày sẽ là thằng ngu.”
Và tôi vào.
Chỉ vài tiếng sau, giá quay đầu.
Nó không dump ngay, mà rơi từ từ… kiểu như muốn tôi tự trách bản thân.
Tôi không biết mình đã sai ở đâu.
Nhưng thực ra, tôi đã sai ngay từ khoảnh khắc tôi trade bằng cảm xúc.
Tôi đặt stoploss… và nó luôn bị quét
Tôi từng tin stoploss là thứ bảo vệ tôi.
Nhưng sau nhiều lần bị quét, tôi bắt đầu nghi ngờ.
Có những lần tôi đặt stoploss cực “chuẩn sách giáo khoa”.
Giá chạm đúng stoploss.
Tôi bị đá ra khỏi lệnh.
Và sau đó…
giá bật lên đúng hướng tôi dự đoán ban đầu.
Lúc đó cảm giác nó không còn là thua lỗ nữa.
Mà là một kiểu bị xúc phạm.
Kiểu như thị trường nhìn thẳng vào mặt tôi và nói:
“Cảm ơn vì thanh khoản.”
Market không ghét tôi, nó chỉ cần tiền của tôi
Tôi từng nghĩ market đang đánh tôi.
Nhưng sau này tôi mới hiểu, market chẳng quan tâm tôi là ai cả.
Nó không cần biết tôi đang cố gắng đổi đời hay chỉ muốn kiếm thêm vài trăm đô.
Nó chỉ quan tâm một điều:
Tiền của tôi đang nằm ở đâu.
Stoploss của tôi nằm ở đâu.
Đòn bẩy của tôi đang căng ở mức nào.
Retail đang long nhiều hay short nhiều.
Tôi chỉ là một con số trong hàng triệu con số.
Và tất cả những con số đó tạo ra một bể thanh khoản khổng lồ.
Market luôn cho tôi thắng vài lần… để tôi tin
Đây mới là phần đáng sợ.
Market không giết retail ngay.
Nó cho retail thắng trước.
Một cú long ăn 2x.
Một kèo meme tự nhiên bay.
Một lần bắt đáy đúng.
Và thế là tôi bắt đầu tin mình có khả năng.
Tôi bắt đầu tự tin hơn.
Tôi tăng size.
Tôi nâng leverage.
Tôi không còn trade để kiếm tiền nữa.
Tôi trade để chứng minh rằng mình đúng.
Và đó là lúc tôi bắt đầu mất tiền thật sự.
Tôi không thua vì tôi ngu
Tôi thua vì tôi là con người.
Tôi có cảm xúc.
Tôi sợ bỏ lỡ.
Tôi sợ thua lỗ.
Tôi tham khi thấy người khác khoe lãi.
Tôi cay khi bị quét stop.
Tôi muốn gỡ lại khi tài khoản đỏ.
Và thị trường này được xây dựng dựa trên chính những cảm xúc đó.
Nó không cần đoán tôi nghĩ gì.
Vì retail như tôi… nghĩ giống nhau.
Chỉ cần market tạo ra một cú pump đủ mạnh, tôi sẽ FOMO.
Chỉ cần market tạo ra một cú dump đủ sâu, tôi sẽ hoảng loạn.
Tôi không bị đánh bại bởi chart.
Tôi bị đánh bại bởi bản thân mình.
Retail không thua vì market ác, retail thua vì retail là thanh khoản
Tôi là retail.
Và tôi dần hiểu rằng:
Thị trường không cần tôi thắng.
Nó chỉ cần tôi tham gia.
Vì retail là nhiên liệu.
Retail là thanh khoản.
Retail là người trả học phí cho market.
Nhưng ít nhất, nếu tôi hiểu điều đó sớm hơn…
tôi sẽ bớt ảo tưởng rằng chỉ cần cố là thắng.
Trong thị trường này, đôi khi người thắng không phải người trade giỏi nhất.
Mà là người đủ tỉnh táo để biết:
Khi nào nên vào, và khi nào nên đứng ngoài.
#bitcoin #Altcoin #crypto #bnb